Actions

Work Header

RiFlori/Original| Trĩu

Summary:

Người ta hay bảo rằng cái hôn cũng là một loại giới hạn, giới hạn giữa thương mến và chút tạm bợ vấn vương

Work Text:

Nói về cái đẹp.

Thẳng thắn mà nói, Florian vẫn nghĩ Richard là người đẹp hơn. Suối tóc đen nhánh nhẹ xõa sang hai hõm vai, khẽ rối rũ trước mặt, che đi một bên mắt khác màu. Sắc vàng đồng chìm trong bóng xám mờ nhòa, thoang thoảng một cái buồn nhợt nhạt, trong khi hàng mi mỏng nhẹ đổ bóng lên nửa bầu trời ấp dưới mắt trái. Richard dường như thích nhất là việc đưa mắt nhìn, sau đó chậm rãi nở một cái cười, đẩy nốt ruồi duyên lên một đường cong mỹ lệ, dễ dàng khiến cho ánh mắt một người phải nán lâu hơn.

Dù thích, hay ghét bỏ, sẽ không ai có thể phủ nhận rằng kị sĩ là một kẻ quá đỗi xinh đẹp. Và ai cũng yêu mến cái đẹp, mưu cầu nó như một lẻ hiển nhiên.

Florian thoáng nghĩ, không biết kết quả cho mối quan hệ của họ liệu có mấy mươi phần trăm là cậu nghiêng mình trước nhan sắc của người kia.

"Sao vậy?"

Tiếng Richard nhẹ vang lên, bên kia bậc thềm. Trong không gian tĩnh mịch của trời đêm và tiếng nước róc rách từ góc vườn vọng lại, Florian vẫn thoáng chùng mày, giữ vững cái nhìn của bản thân. Sự không che giấu của đối phương sớm đã đánh động đến Richard từ lâu, nhưng gã cứ để mặc, muốn xem xem Florian muốn gì.

Nhưng cậu dường như chẳng muốn gì cả.

Gò má vẫn luôn được đẩy cao vì những cái cười rạng rỡ hơi chùng xuống một cách thư giãn, ửng hồng sau một đợt ngâm mình ở suối nước nóng. Sắc hồng mờ nhạt trên làn da đầy sức sống của đối phương khiến những nét ngây dại vốn thường lu mờ bỗng rõ rệt dưới ánh trăng. Cậu đảo mắt, nghiêng mình tựa vào thành cửa kính.

Không, chẳng có gì cả.

Tiếng Florian nhẹ nhàng vang lên. Richard cũng chẳng gặng hỏi. Thi thoảng buông xuôi cơ thể và để chúng tự ý ngẩng ngơ cũng tốt. Thực tế thì Richard khá thích điều đó, cái vẻ ngơ ngác vô thức của người bên cạnh. So với những ý định tinh tế xếp chồng như một chiếc bánh ngàn lớp ngọt ngào, gã vẫn thích một thứ minh bạch và dễ dàng thấu tỏ. Florian dường như quá hoàn hảo để đáp ứng với những điều đó, một chút phức tạp bao phủ những nét ngây ngô chẳng mấy ai ngờ.

Nếu gã nói thế, thể nào cũng sẽ có người phản bác. Nhưng rồi điều đó cũng chưa bao giờ thực sự ảnh hưởng đến họ và Florian có vẻ cũng chẳng buồn để tâm.

Khi Florian quay mặt lại, Richard chẳng biết tự lúc nào đã ghé sát đến. Mùi hương thanh mát và những sợi tóc tóc mảnh dẻ lọt vào đáy mắt chứa ánh trăng, và bàn tay Richard nhẹ đan vào tay của Florian. Không có sự kháng cự, chỉ có chút thẩn thờ dần hóa thành một nét cười mềm mãi ngả màu lên đôi môi mỏng của Florian. Người kia nhẹ khép mắt lại, nghiêng đầu đến, chạm môi vào môi Richard.

°

Xúc cảm mềm mại mang màu thương mến ấp lên hơi thở nóng ấm của cả hai. Bàn tay Richard đan lấy những ngón tay của Florian và cả người nghiêng đến, giành một ưu thế mơ hồ trong cái hôn. Đầu môi khẽ mơn trớn nhau, trước khi Richard thoáng gặm nhẹ môi dưới của Florian như một lời gợi hỏi. Sự đồng thuận nhanh chóng đạt được và đầu lưỡi của Richard lách mình qua khe hở giữa cánh môi Florian.

Đối với Florian, những cái chạm mang đầy màu nhung nhớ.

Sự gần kề chứa đựng ý nghĩa to lớn trong tiềm thức của cậu từ những ngày mái đầu bạch kim chỉ cao đến tầm lá của một đóa hướng dương trưởng thành rực rỡ. Cha sẽ nhẹ nhàng nắm lấy tay cậu, giúp cậu làm những thí nghiệm nhỏ đầy hứng thú và mẹ sẽ yêu chiều hôn lên trán cậu, tựa một lời khen ngợi không tên. Những cái ôm và từng cái kề vai, nhưng cái chạm nhẹ lên môi và sóng mũi, mỗi một cái nắm tay và ôm chầm là mỗi một sự tin tưởng cố hủ mà Florian học được.

Có lẽ vì vậy nên khi Richard nghiêng người tới, chạm một cách thật khẽ khàng vào những ngón tay cậu với một đôi mắt dịu lại vài phần, trái tim thư thả của Florian dễ dàng sà vào vòng tay của người kia, cho phép đối phương bước vào miền thương mến của cậu. Khi đầu lưỡi của Richard quấn lấy lưỡi cậu và nhẹ kéo nó ra, chỉ để lần nữa đẩy chúng vào và gom lấy một chút run rẩy của Florian vào tay, Florian cảm giác mình có thể phó thác một phần gì đấy cho người kia. Và Richard đón lấy nó với một sự chân thành không chút khiên cưỡng, dường như đem trọn thứ ý chí và lời tuyên thệ được viết trong triền miên sử thi kia hóa thành một vật thể có hình hài cố định.

Tiếng thở dốc khe khẽ giữa những cái lơi môi và sau đó là một âm nghẹn ngào uốn mình nằm vùi trong cổ họng chỉ để bật ra đột ngột khi Richard lần nữa đẩy lưỡi vào. Vốn dĩ chỉ đơn giản là một ý nghĩ thoáng qua, rằng màn sáng mong manh mà trăng thả lên người Florian dường như nhuộm lấy phiến môi của đối phương một vẻ mơ màng đầy ngon miệng, và ham muốn chạm đến dần chuyển mình thành sự chiếm đoạt đầy tính trân trọng. Và dẫu cái chuyển mình đột ngột ấy mang theo một phần trần trụi đến mực khó nói thành lời, thật may mắn rằng người mà Richard đang ôm lấy là Florian. Vì đối phương nhất định sẽ chiều lấy cái sự bất chợt kia mà không tỏ một chút bất bình nào. Cứ vậy ngoan ngoãn choàng lấy cả hai cánh tay, ôm qua vai Richard, thả mình vào cơn chóng mặt dần trĩu nặng...
___

#Kai