Actions

Work Header

Rating:
Archive Warning:
Category:
Fandom:
Relationship:
Characters:
Additional Tags:
Language:
Tiếng Việt
Stats:
Published:
2025-08-27
Words:
2,182
Chapters:
1/1
Comments:
3
Kudos:
23
Bookmarks:
2
Hits:
876

it's all your fault

Summary:

Jaycu sau khi bò lên khỏi cái hố thì trở nên supa angry gia trưởng s1tg, bị teleport về qk gặp em viktya xong đổ lỗi cho ẻm rồi cưỡng hiếp nắc ẻm ói 8 bãi. Jaycu chó bắt nạt người què

Notes:

Gia nhập đường đua trễ mới coi ặc cen hồi 1 tuần trước

Ai gặp thằng jaycu này ngoài đời đập chết mẹ nó dùm mik nha

làm ơn đừng xốn lè mik

(See the end of the work for more notes.)

Work Text:

Jayce cảm thấy đầu óc đảo lộn, cơ thể hắn chợt run lên, từng tế bào cộng hưởng cùng một tần số dao động kì lạ nào đó. Ánh sáng trắng nuốt chửng hắn như một loài ăn thịt dữ tợn, chỉ trong một phần mili giây, hắn biến mất không để lại vết tích.

Hắn khuỵu gối, hé một mắt ra nhìn xung quanh. Ánh sáng bao bọc lấy hắn dần tan vào không khí, trả lại cho hắn tầm nhìn trọn vẹn. Sự tối tăm và lạnh lẽo đánh thức từng giác quan một trên cơ thể, Jayce Talis, với bộ dạng râu ria xồm xoàm, dùng cái cây búa trông cũng tàn tạ không khác hắn là mấy để chống đỡ đứng dậy.

Cái tăm tối này, ngàn lần hắn không thể nào quên được. Bầu trời đêm Piltover le lói từng ánh sao lập lòe, ánh đèn ngoài lộ xuyên thẳng qua cửa sổ, làm cho căn phòng dịu dàng sáng lên. Ánh sáng xanh lam, vốn đã từng là ánh sáng mang theo hy vọng về ngày mai tiến bộ, giờ chẳng khác gì lửa địa ngục, cháy âm ĩ khó dập tắt. Lõi Hex vẫn còn nằm ở đó, ở chỗ vốn dĩ là của nó, cùng với thiết bị ổn định. Nó vẫn chưa thành công kích hoạt lên cơ thể sinh vật sống, ác mộng vẫn chưa bắt đầu

Đồng tử trong mắt hắn run lên, cái chân què quặt nhói đau, giày vò hắn rằng đâu mới là thực tại. Hắn không kiềm được muốn phá hủy đi nguồn cơn mọi sự, Hextech, thứ thiên tai đội lốt sự giao thoa của công nghệ và phép thuật. Công trình cả đời của hắn, giờ đây hắn ước nó chưa từng tồn tại.

“Jayce…?”

Cửa phòng thí nghiệm hé mở, bóng dáng người đàn ông mỏng manh với dáng đi khệnh khạng bước vào, cùng với tiếng cái nạng chống cành cạch gõ trên mặt đất. Jayce đang nổi điên, định dùng cái búa tàn tạ kia phanh thây lõi Hex. Hắn đã ở trong cái hố kia quá lâu để quên mất rằng tác động vật lý lên lõi Hex không mang lại gì hơn là một vụ nổ banh xác. Cũng may, trước khi hắn kịp xuống búa với khối lập phương phát sáng kia thì Viktor đến, phân tán lòng thù hận của hắn lên anh ta.

Nếu Hextech là nguồn cơn tai họa, thì Viktor là kẻ đã gieo rắc thiên tai. Đôi mắt Jayce đỏ ngầu, hắn cần một người để trút giận.

“Jayce? Là anh à? Không phải anh đang ở bữa tiệc sao?”

Viktor chậm chạp lết đến gần, trên tay cầm theo một cốc sữa nóng. Trông anh ta vẫn còn chưa tiều tụy đến mức hấp hối, nhưng cũng không thể nào nói rằng đây là một người khỏe mạnh bình thường. Viktor đặt cốc sữa xuống bàn bên, đôi mắt tinh anh trông mệt mỏi rã rời, quầng thâm tím tái trên khuôn mặt nhợt nhạt của anh ta hiện rõ mồm một. Càng chứng kiến anh ta xả thân vì nghiên cứu, Jayce càng dấy lên một ngọn lửa giận không tên. Hắn biết rõ mọi thứ chẳng thể quy chụp là lỗi của một mình Viktor, nhất là Viktor này, người đang nhìn hắn bằng vẻ mặt ngây ngô vô tội. Thế nhưng cái tự tôn của hắn không cho phép hắn nhận lỗi về mình, ở trong cái hố tăm tối đó quá lâu, hắn càng lúc càng hung hãn và trở về với bản năng của một con thú hoang.

Bóng tối che khuất một nửa mặt Jayce, một chút ánh xanh từ Hexcore tạc nên đường viền khuôn mặt hắn. Ở góc độ đó hoàn hảo để Viktor không nhận ra những điểm khác biệt giữa “hắn” và ủy viên “Jayce Talis”. Jayce thả cây búa xuống, trọng lượng của nó làm sàn nhà vỡ mất một phần.

“Jayce?”

Bản năng sinh tồn đánh thức Viktor trước nguy hiểm, nhưng đã quá muộn. Viktor vừa khó khăn xoay người, hắn đã nhanh như cắt túm cổ anh ta đè xuống mặt bàn. Cây nạng trượt khỏi tay anh rơi xuống đất, bị Jayce hung tợn đạp cho gãy làm đôi. Cột sống mỏng manh bị vặn đau điếng khiến Viktor la oai oái.

“Jayce! Anh làm cái quái gì vậy- Jayce-...”

Bây giờ Viktor mới nhìn ra gã đàn ông trước mặt thật sự là ai. Jayce mà anh biết không phải là kẻ nhếch nhác thế này, râu tóc lởm chởm, quần áo rách rưới, người lấm lem bẩn thỉu. Xét về mặt logic, bọn họ vừa gặp nhau lúc chiều, và Jayce khi đó đang chăm chút để đến bữa tiệc kêu gọi hỗ trợ cho nghiên cứu. Chỉ qua ba bốn tiếng, hắn ta không thể thay đổi đến như thế này.

Hắn đặt tay lên thắt lưng Viktor, ép cho nó nằm song song với mặt bàn. Đai hỗ trợ cột sống cấn mạnh vào da thịt, cấu vào chỗ xương sườn nhô cao của anh khiến anh ta đau chảy nước mắt. Bên chân bị tật của anh run lên, khớp đầu gối bị ép cho giãn ra. Bởi vì khi này điểm chịu lực chính trên người Victor chính là nửa thân trên tì lên bàn, hai chân của anh đã hoàn toàn lơ lửng trong không khí.

“Cho tôi xuống- Jayce- tôi đau quá- a—”

Cơ thể tàn tật giới hạn khả năng của Viktor, những lúc thế này, điều duy nhất anh ta có khả năng làm là cầu xin. Cơn đau từ cột sống dày vò anh đến trợn mắt, thái dương đổ mồ hôi to như hạt đậu. Viktor cố há miệng đớp lấy từng ngụm không khí khi cái thân to béo của Jayce áp hẳn lên người anh, sắp sửa đè bẹp anh như một con cá khô.

Lõi Hex cứ phập phồng phát ra ánh sáng le lói, trong khi Jayce bị cơn giận làm cho mụ mị đầu óc. Tay hắn kéo xoạch một phát, nửa thân trên tươm tất của Viktor bị xé toạc. Viktor chỉ có thể trơ mắt ra nhìn bàn tay nhem nhuốc to lớn kia tóm lấy hai bên vú mình. Bộ ngực của Viktor chỉ đơn giản là một lớp da mỏng bọc lấy xương sườn, cố lắm thì mới nhéo ra được một cái đụn da nhỏ. Hai núm vú anh ta căng cứng vì lạnh, tiếng thình thịch của nhịp tim đập liên hồi do sợ hãi. Một tay Jayce nhéo vú anh ta, một tay trườn ra sau vuốt dọc cột sống. Viktor gầy đến mức xương bướm và từng đốt sống đều nhô cao, nếu mạnh tay một chút, không biết có thể dùng một tay bẻ gãy cái cột sống vốn xiêu vẹo của anh ta không.

“Jayce- tôi xin anh- tôi không biết anh có phải là Jayce không- nhưng làm ơn… ức hiếp một thằng què không có gì vui cả- nhất là ở tuổi anh- mau thả tôi ra-!”

Viktor bắt đầu lên giọng, dẫu sao anh ta cũng là người Zaun, những kẻ chợ búa, thô tục. Sự gai góc từ cái miệng giúp anh ta tự bảo vệ mình, nhất là khi cơ thể anh ta không thể làm điều đó.

Tiếc thay, sự phản kháng không chút sát thương này làm Jayce càng bực mình. Hắn ấn ngón cái vào con ốc vít trên đốt sống lưng nhô cao. Viktor lại lần nữa bị bắt nạt cho đau phát khóc.

“Anh tốt nhất là nên câm miệng đi…”

Jayce hằng học, gầm gừ như một con chó dại. Hắn vùi đầu vào cần cổ Viktor, cái cổ dài mảnh khảnh của anh ta dường như có thể gãy chỉ bằng một cái nắm của hắn.

Hai ngón tay hắn vuốt ve đai nẹp cột sống của Viktor, vuốt xuống đến thắt lưng, cởi nút quần của anh. Để rồi quần của anh ta tự động tụt xuống. Nẹp chân của Viktor giữ cho cái quần cứ nằm vắt vẻo giữa đùi, lộ ra lớp quần lót màu trắng. Jayce lần lượt lột sạch nó, bàn tay trần thô ráp áp lên cánh mông nhạt màu.

“Làm ơn… anh không biết mình đang làm gì đâu… Jayce…”

Viktor không hiểu, càng không muốn hiểu chuyện gì đang xảy ra. Jayce nhào nặn cái mông trơn mướt của anh, thở từng hơi nặng nhọc như thú động dục. Viktor có thể cảm nhận được sức nóng toả ra từ hắn, và còn, thứ cương cứng đang ấn vào đùi anh.

Như cá chui vào rọ, Viktor không thể chạy trốn, thậm chí không thể cố lết ra khỏi vòng tay của Jayce. Hắn bóp mạnh thịt mông anh, tay còn lại nắm tóc anh ta đè xuống. Ánh mắt Jayce nóng như có lửa, không phân được là lửa giận hay lửa nhục dục.

“Câm mồm đi! Dạng háng ra! Tất cả đều do anh! Viktor! Đều do anh mà ra!”

Hắn gầm gừ, cắn ngập răng một phát trên cần cổ Viktor. Hắn như một con quái vật phát điên, móc con cặc to khủng sậm màu ra đâm thẳng vào lỗ đít gã cộng sự. Lỗ hậu không sinh ra để tiếp nhận một thứ khủng khiếp như vậy, nó mấp máy nhè ra, nhưng rất nhanh lại bị Jayce cưỡng ép thúc vào.

“Jayce-! Ức- Jayce! Tôi đau quá- Xin anh! JAYCE!”

Cái đầu buồi khủng bố nghiến vào lỗ đít, thịt cặc béo mập đến mức nghiến trúng xương cụt của Viktor. Jayce cứ không ngừng dọng thứ của quý kia vào cái lỗ nhỏ xíu. Đương nhiên có cố cũng không nhét hết vào được. Lỗ đít của Viktor bị nong căng. Từng rãnh niêm mạc nứt toác. Máu tươi bắt đầu rỉ ra, còn Jayce thì coi đó là chất bôi trơn mà tiếp tục công việc.

Hắn khạc một ngụm nước bọt lên thân cặc, hông nắc chôn buồi vào sâu bên trong. Hắn nhấc cái chân bị tật của Viktor lên, bắt anh ta dạng háng như cách một con chó dạng chân đái. Con cặc cương to xộc thẳng từ ruột lên khoang bụng, cái bụng xẹp lép bị nhồi đầy. Viktor vốn chẳng có mấy thịt trên người, vậy nên chỉ mỗi con cặc to chui vào từ lỗ đít thôi mà bụng đã nhô cao.

“Hức-”

Từ lúc đặt chân đến Piltover, Viktor không nghĩ mình có thể bị lạm dụng một cách thô bạo như vậy. Khác với Zaun, Piltover là nơi thanh lịch và tiến bộ, sẽ không có những người hứng thú với việc xem một tên què bị cưỡng hiếp. Còn Jayce, hắn ta không phải đang cưỡng hiếp anh, mà là muốn lấy mạng anh bằng con cặc đó.

Trong một khắc nào đó, Viktor cứ nghĩ mình đang ở thành phố ngầm, trong một con hẻm tối hay một nhà thổ xập xệ. Chí ít như vậy thì nó sẽ không lố bịch như bây giờ, bị đè ra trên bàn nghiên cứu, trong phòng thí nghiệm, rồi bị nhồi cặc vào lỗ đít như một con đĩ rẻ tiền.

“Jayce- tôi cầu xin anh… tôi- làm ơn- tôi thật lòng cầu xin anh-... hãy tha cho tôi…”

Jayce nghe không hiểu tiếng người, hông nắc mạnh, coi Viktor như một con búp bê tình dục không biết đau đớn. Con cặc hắn dọng từng cú như phán quyết, tưởng chừng thúc cho da bụng Viktor nứt ra.

Trứng dái ẩn trong đám lông cặc bờm xờm co rút, hắn nắm hông Viktor, địt một cú sâu hoắm đến tận cùng, thúc cho dạ dày của anh ta đảo lộn. Gương mặt Viktor đầy nước mắt, từ đỏ bừng chuyển sang tím tái xanh xao. Viktor không nhịn được thứ axít dạ dày trào lên cuống họng, nóng rát đến mức anh muốn phun ra.

“Oẹ-”

Viktor bị hiếp dâm mà nôn thốc nôn tháo. Một bãi nôn lẫn lộn trên bàn làm việc, đó là hỗn hợp của vài mẫu bánh sandwich, một ít sữa và thật nhiều dịch vị. Viktor không còn sức để chống cự, nằm thoi thóp như một con cá mắc cạn để mặc Jayce gieo giống vào cái nơi vốn không sinh ra để làm vậy.

Jayce khi bắn tinh càng cố tình nhét cặc vào càng sâu. Tinh dịch hắn trữ trong trứng dái nhiều đến mức tràn ra khỏi lỗ hậu. Cái lỗ ban đầu nhỏ tí chỉ bằng cái khe giờ mở toang hoác, niêm mạc đỏ au chứa đầy thứ tinh trùng đặc sệt. Ở miệng lỗ đít còn dính vài sợi lông cặc xoăn tít.

Viktor bị rút cạn sức lực, trượt từ trên bàn xuống nền đất. Anh thậm chí không còn sức để thở, mệt mỏi và ngất lịm đi.

Notes:

omg thít quớ mik còn muốn viết 1 bộ dấu âm với 1 bộ viktya là dân anh chụy làm phò ở Zaun nũa mà lm biếng quá ak kkkkk hôm qua mới đọc đc bộ dấu âm bé viktya 12 tủi và anh thầy záo chó đẻ ai muốn xin infor thì ibi mik cho nè